Trách nhiệm Tập thể

Sự hiểu biết tương đối non trẻ của chúng ta về Internet cùng với tốc độ truyền dữ liệu kỹ thuật số tức thì và các quy định lỗi thời đã tạo ra một môi trường chín muồi cho tội phạm mạng và những kẻ xấu khác khai thác. Chúng ta không thể đứng yên nhìn các giá trị bị bào mòn bởi vài kẻ xấu đó.

Các chính phủ có vai trò thiết lập và thi hành các chuẩn mực pháp lý về hành vi và thương mại trong cộng đồng trực tuyến, giống như họ thực hiện trong môi trường đời thực. Tính chất không ranh giới của Internet có thể làm mờ các phạm vi trách nhiệm và trách nhiệm giải trình này, nhưng không được làm giảm vai trò của các chính phủ trong việc thúc đẩy và duy trì sự an toàn cho các công dân mạng của mình. Quy định quá khắt khe có thể kìm hãm sự cải tiến, nhưng không xử lý toàn diện các nguy cơ mạng đối với người tiêu dùng và cho rằng thị trường sẽ tìm ra câu trả lời cho các vấn đề – thì lại là sự cai quản vô trách nhiệm. Tuy nhiên, trách nhiệm không nên chỉ thuộc về chính phủ.

Cộng đồng Internet phải sống trong phạm vi một bộ quy tắc rõ ràng và tất cả chúng ta đều phải có trách nhiệm. Có một số tập đoàn công nghệ rất giàu có và quyền lực, họ nắm giữ những hoạt động kinh doanh độc quyền trong hệ sinh thái Internet. Đi cùng với sự giàu có và quyền lực đó nên là một tinh thần trách nhiệm và chịu trách nhiệm giải trình lớn hơn… và không chỉ là với các cổ đông của họ. Chúng ta cần liên tục nhắc họ về trách nhiệm đạo đức đi liền với quyền lực và tầm ảnh hưởng như vậy. Họ cũng có trách nhiệm trong việc duy trì sự an toàn, minh bạch và dễ tiếp cận cho mạng Internet.

Chẳng hạn như:

  • Ngành công nghệ có một vai trò cần thực hiện là tăng tính minh bạch cho các tính năng mà họ đem đến cho người tiêu dùng, khiến chúng dễ hiểu hơn và cung cấp một tính năng từ chối đơn giản nếu bất kỳ người tiêu dùng nào cảm thấy bất tiện. Người tiêu dùng có quyền được biết khi nào sự riêng tư và thông tin cá nhân của họ bị đem ra mua bán, chẳng hạn như khi họ tải về một ứng dụng “miễn phí”, phần bổ trợ plug-in hay dịch vụ khác. Không nên để họ phải vất vả dò hết các trang thông tin pháp lý dày đặc của phần các điều khoản và điều kiện mới có thể phát hiện ra rằng họ đang đồng ý theo hợp đồng để trở thành một điểm dữ liệu.
  • Các công cụ tìm kiếm, các công ty truyền thông xã hội và các nền nội dung tạo ra từ người dùng phải chịu trách nhiệm giải trình về việc hiển thị quảng cáo trên các trang web phân phối, thúc đẩy hay khuyến khích các hoạt động phi pháp, đặc biệt là khi họ chia sẻ doanh thu quảng cáo với chủ sở hữu website hoặc người đăng tải nội dung phi pháp. Nếu các thuật toán hoặc robot máy tính của một công ty công nghệ chứng tỏ không hiệu quả trong việc xác định những kẻ xấu đó, thì cần dùng đến lực lượng con người để giúp các chính sách khả thi cũng như các biện pháp phòng ngừa được đưa vào áp dụng. Không ai kỳ vọng các công ty công nghệ phải duy trì trật tự cho mạng Internet, nhưng họ chắc chắn có thể trở thành một thành phần tích cực hơn trong một đội canh phòng khu vực giúp bảo vệ người dùng của họ.
  • Các video hoặc tin nhắn đe dọa hay chứng thực cho khủng bố rõ ràng đã vi phạm quy tắc sử dụng của các công ty truyền thông xã hội chủ lực. Không một công ty truyền thông xã hội có trách nhiệm nào muốn quảng bá cho chủ nghĩa cực đoan bạo lực như vậy. Thế nhưng, trên mạng vẫn dễ dàng tìm thấy những nội dung đó. Nhiều công ty công nghệ ngồi yên trông đợi các chính phủ xác định vấn đề và đề xuất giải pháp, thay vì tiếp cận các chính phủ và giải thích những điều có thể thực hiện. Xét cho cùng, họ chính là người biết rõ nhất về các hệ thống của họ cũng như những giải pháp kỹ thuật nào sẽ hiệu quả nhất.

Sức khỏe và an toàn luôn là một thành phần chủ chốt trong quá trình thiết kế và sản xuất các sản phẩm tiêu dùng. Vậy sao điều đó phải có bất kỳ khác biệt nào trong môi trường trực tuyến chứ? Nếu đã được kết nối mạng thì sức khỏe và an toàn cũng cần được bảo vệ.

thumbnail of Follow the Money Report – Mike Weatherley MP[3]

 

thumbnail of Mike_Weatherley_Report_Search Engines and Piracy a